Nov 25, 2014

TNBS Nha Trang

Chu cha cái nhóm này, tư duy tốt chi mà tốt rứa? Mong độc giả Nha Trang ủng hộ giùm nhé. Bấm like cho các cháu nó mừng.

Nhiệm vụ dượng giao nè

1. Khảo sát trường tiểu học nào đó trên Khánh Sơn rồi mang quần áo, hạt giống lên cho các em và phụ huynh các em. Nói trồng giùm các giống cây đó, năm sau tụi cháu lên thu mua. Hạt giống rau củ các loại dượng sẽ gửi ra cho các bạn.
2. Tìm nguồn nông sản ở khắp nơi trong toàn tỉnh Khánh Hòa và các tỉnh lân cận như Phú Yên, Phan Rang, Buôn Mê Thuột để bán giúp người ta.
3. Chuẩn bị làm thêm dịch vụ du lịch cho khách đến Nha Trang như đặt phòng, tour guide để tiếng Anh lưu loát, lanh lợi, sau này ra trường đi làm cho tốt, vì đã có kinh nghiệm

To Độc giả TnBS ở Nha Trang: 
Tony mong muốn anh chị ai có thời gian, dạy giùm các bạn trong nhóm tình nguyện ở đây về ngoại ngữ, về kỹ năng du lịch, khách sạn, kinh doanh... Xin cám ơn và mong Nha Trang ngày càng phát triển với nguồn nhân lực tuyệt vời như thế này.

Áo ấm mùa đông... Trạm Tấu

“Bé Mùa A Tếnh năm nay 6 tuổi, học lớp một, nhà cách Trường 1 ngọn núi, đi bộ chừng gần 1 tiếng đồng hồ, buổi trưa không về nhà nên cứ mỗi sáng sớm trước khi đến lớp, mẹ bé lại xới cho 1 chút cơm, kèm mấy chiếc lá rừng, nén trong chiếc cặp lồng cũ hay chiếc túi ny-lông, cho Tếnh xách đến lớp, ăn trưa ở lớp cùng các bạn.

Mở phần cơm của Tếnh, chỉ duy nhất mấy lá rau rừng, vị chua chua thay cho thức ăn…

Háng Gàng là bản đặc biệt khó khăn của huyện Trạm Tấu, cách trung tâm xã Pá Hu 19km đường rừng (phải đi bộ trong vòng 6-7 tiếng). Có không ít đứa trẻ phải ăn cơm với lá rừng, hòng lay lắt sống, học cái chữ viết hòng cải thiện tương lai… (nguồn aoambiencuong)

Dù đã từng biết nhiều học sinh nội trú vùng cao vì đói rét, vì thèm thịt, thèm chất tanh mà phải rủ nhau bắt chuột để làm thức ăn, cả giáo viên cắm bản cũng thế. Nhưng nhìn bữa cơm trưa đựng vào túi mang đến trường chỉ vỏn vẹn chiếc lá rừng chua chua làm thức ăn, Admin ko cầm được nước mắt” (Trích fanpage của nhóm tình nguyện Trạm Tấu)

TnBS: Các bạn tình nguyện Trạm Tấu thân mến. Đời người chỉ có thể chọn cửa tử, không ai có thể chọn được cửa sinh. Nếu mình ngồi ở thành phố, đọc các dòng chữ này trên máy tính, trên Iphone thì do mình may mắn, chứ nếu mình sinh ra trên ngọn núi đá cheo leo ấy thì giờ mình cũng đang hái rau rừng ăn thôi. 

Mình may mắn hơn họ, thôi thì san sẻ chút tình. Tặng họ vài ba đồng, mình cũng chẳng bớt nghèo nhưng họ sẽ bớt ngặt. Tính toán làm gì, so đo làm gì, đời người cũng vậy thôi.

Các bạn cố gắng kinh doanh nông sản, mua các sản vật trên Trạm Tấu về bán dưới xuôi để thúc đẩy kinh tế địa phương trên đó nhé. Chỉ có con đường thoát nghèo như vậy, chứ năm nay cho áo, năm sau áo rách, lại lên cho? Cho thịt cũng chỉ 1 vài lần thôi chứ sao cho miết được. 

Mong các bạn ủng hộ nông sản của Trạm Tấu qua fanpage https://www.facebook.com/tramtau.tnbs. Và có thể đi cùng nhóm lên đấy khi nhiệm vụ đã hoàn thành (đủ 300 cái mùa đông năm nay).



Nhành cây trứng cá


Có lần Tony ngồi ở quán cà phê, bàn bên là 2 gia đình, một Tây một Việt. Mỗi gia đình đều có 1 em bé khoảng 2-3 tuổi, tụi nó tự làm quen và chơi với nhau. Bỗng dưng đứa bé con Tây vấp cái chân ghế và ngã sóng soài, bố mẹ cô bé vẫn ngồi yên uống nước, chỉ nói động viên, thôi đứng lên đi con. Cô bé ấy đứng dậy, phủi bụi và chơi tiếp, như không có chuyện gì xảy ra. Bàn bên kia, gia đình người Việt nói hay nhỉ, giáo dục Tây đề cao tính tự lập, mình cũng sẽ dạy con như thế, chứ dạy con kiểu Việt Nam riết nó hư hỏng hết. 

Đâu khoảng 15 phút sau, tới cậu bé người Việt lại va vào cái ghế và ngã y chang. Bà mẹ của cậu, một bà mẹ trẻ đeo kính trông rất trí thức, gầm lên với anh chồng “mắt mũi anh để đâu mà không trông nó”, anh chồng cuống quýt chạy đến đỡ dậy, quay lại mắng vợ là “có phải là con của cô không mà cô không giữ”. Bà ngoại hoặc bà nội gì đấy cũng chạy đến, xúm nhau đỡ cậu dậy, bà cảm thấy có lỗi khi thấy 2 vợ chồng vẻ mặt cau có, có ý muốn nói là “cháu ngã tại bà”. Thấy 3 người xung quanh đổ qua đổ lại, cậu bé bèn khóc rất to. Người bà vừa bế, vừa dỗ dành, vừa đánh cái ghế, đánh cái bàn, đánh người cha, đánh người mẹ, cứ mỗi lần vung tay đánh thì nói “cái tội của cái ghế này, cái bàn này, làm em đau này…”. Sau khi đánh hầu hết người của cả quán, thì cậu bé mới cười, mới bỏ qua cái việc vừa té ngã lúc nãy.

Tony ngồi nghĩ. Dù văn minh phương Tây có hay, có tiến bộ cách mấy, mình nhìn thấy nhưng chưa chắc là áp dụng được. Đụng chuyện thì vẫn cách xử lý cũ. Và đứa trẻ ấy lớn lên, mọi vấp ngã của nó, không bao giờ là do nó. Tất cả mọi thất bại là do ai đó, thậm chí do vật vô tri vô giác như cái ghế cái bàn...Và đều phải bị trừng trị, bị đánh, bị đổ lỗi. 

Ở các nước châu Á, có lẽ lối giáo dục này tạo thành văn hóa chỉ trích người khác nhưng tuyệt nhiên không nói đến mình. Giáo viên nói học sinh dốt. Học sinh thì nói giáo viên dạy dở, chương trình dở. Giám đốc nói nhân viên kém cỏi. Nhân viên thì chê giám đốc không đủ trình. Đồng nghiệp thì xét nét nhau, đổ lỗi cho nhau khi có sự cố. Trừ mình. Hễ ai nói đến mình là nổi điên,vì tôi là 1 pháo đài bất khả đề cập. 

Có độc giả thích Tony viết lắm. Cứ 1 bài miêu tả 1 thói xấu của ai đó, thì cả trăm comment nhảy vô chê bai khí thế. Nhưng bài nào tương tự như mình thì giãy nảy lên, gửi mail nói “anh không được nói em như thế trên page, em cảm thấy bị xúc phạm nặng nề”. 

Tony có anh bạn tên B, vừa tốt nghiệp ngoại thương vừa bách khoa, từng đi du học, từng làm tập đoàn nước ngoài, đang làm giám đốc 1 công ty lớn. Có lần đi hội nghị ở khách sạn Sofitel với Tony, anh đậu xe ở dưới, đi bộ từ vỉa hè lên sảnh khách sạn thì anh giẫm phải bã kẹo chewingum (cao su). Anh chửi đậu phộng, cái bọn vô ý thức. Sau đó anh chạy tới bẻ 1 nhành cây (nhành cây trứng cá), cúi xuống chọt gỡ bã kẹo ra khỏi giày rồi vội vã bước vào họp. Lúc họp xong đi ra, thì trước khách sạn, Tony thấy cây trứng cá đã trụi lũi cành, bã kẹo cao su vẫn trên vỉa hè, bên cạnh là 1 đống cành lá của cây trứng cá…

P/S: Đăng bài này xong, Tony phải vô check mail ngay. Thể nào B cũng gửi email “tôi bị xúc phạm nặng nề, tôi có ăn kẹo nhả xuống đâu, cái bã ấy của ai, đề nghị làm rõ. Tôi bận quá nên làm gì có thời gian dọn cái bã kẹo ấy. Cái cây bị trụi lũi ấy là do mấy đứa ngoài xã hội kia chứ tôi chỉ bẻ có 1 nhành. Nhiệm vụ dọn rác là của công ty vệ sinh, của bảo vệ khách sạn, của x, của y, của z…”

Cừu và Nho

Ở nước ôn đới, đường ăn được sx bởi củ cải đường, còn ở các nước nhiệt đới, người ta lấy đường từ cây mía. Nhưng đường này là đường sucrose (hồi nhỏ học là xắc ca rô, hẻm biết ai phiên âm lạ quá), khó hấp thụ vào cơ thể, nhưng vì rẻ nên phổ biến. Đường thứ hai sang hơn, dễ hấp thụ vào cơ thể hơn là được glucose (hồi nhỏ được hạc là gờ lu cô da). Mấy chú xưa xưa phiên âm tụi con đọc mệt quá à, để luôn tiếng Tây cho tụi con dễ đọc. Chứ tổng thống Pháp cũ (Sarkozy) mà cứ gọi ông Xác Cô Di nghe kinh hãi quá...tưởng cô nào đó tên Di mới chết.

Đường glucose có trong mật ong, trong nhiều loại trái cây, nhiều nhất là quả nho. Nếu ban đêm bạn nằm ngủ mơ về nho, thì cơ thể bạn đang thiếu đường này. Nên bổ sung ngay, tháng phải 2-3 lần ăn nho. Hôm bữa nghe ai nói "người ta giàu người ta ăn nho Mỹ. Tui nghèo nên tui đi Mỹ ăn nho". 

Nho được trồng chủ yếu ở các nước ôn đới. Các nước nhiệt đới trồng cũng được nhưng trái nhỏ, năng suất không bằng. Phan Rang Ninh Thuận là địa phương duy nhất của Việt Nam trồng được nho và nuôi cừu dưới dạng thương phẩm, vì đây là vùng đất khô nhất của nước ta, do cái phễu Đà Lạt cách đó 100km hút hết hơi ẩm về. Mặc dù nắng nóng nhưng khô nên cừu không bị bết lông ( ẩm là cừu bết lông, nứt da, chết), và cây nho cũng ưa khí hậu khô, ẩm nhiều là bị bệnh, điển hình là mốc trắng sương mai, phải sử dụng các chế phẩm chuyên nho của hãng Phượng Tím mới trị được (bạn nào trồng nho ở Ninh Thuận email lại hãng để tư vấn cho nhé, hãng này giỏi lắm, cái chi cũng có). 

Nho ở Ninh Thuận chủ yếu là giống nho đỏ Red Cardinal (đọc là Cạc đi nồ), giống xanh gần đây mới có. Nho Phan Rang hơi chát, có hạt, trái bé, nhìn xấu, ko đều như nho Tàu. Vỏ cũng mỏng nên dễ hư hỏng hơn nho Tàu, vị thì pha chua nên dễ ăn hơn loại nho ngọt ngay của Mỹ, Úc, Trung Quốc. 

Các con dượng ở Phan Rang đã khởi nghiệp trồng nho sau khi vọt lên Sài Gòn mần ăn chẳng ra sao, và đã có sản phẩm đầu tay, rượu nho gì đó, gửi cho Tony mà chưa có uống và góp ý cho các bạn. Nhưng các nhóm Hà Nội đã nhập về kinh doanh ở đó, các bạn liên hệ nhóm https://www.facebook.com/sopcop.tnbs để mua nè. Các địa phương khác sẽ cập nhật trong các bản tin sau địa điểm bán cho các bạn ủng hộ các bạn trẻ Phan Rang nhé. Nhớ ăn thịt cừu và uống nước nho giúp các bạn ấy...



Các hoạt động của CLB con dượng đang diễn ra

  1. Nhóm Nha Trang cần tìm mặt bằng kinh doanh. Bà con độc giả nào có thể cho các bạn mượn kinh doanh vào sáng chủ nhật, sau đó sẽ được dọn dẹp và trả lại nguyên hình nguyên trạng không rách rời chắp vá. Toàn bộ tiền kinh doanh thu được sẽ làm quỹ hỗ trợ trẻ em huyện Khánh Sơn. Add friend và inbox cho bạn at email: nguyen291@gmail.com. Đây là 1 điển hình con dượng ở tp biển. Đẹp trai như Lý Hùng, gương mặt ngời sáng của người ham học hỏi, đi lại, bơi lội, võ thuật, đọc sách, kinh doanh đều cực giỏi. Bạn làm tốt nhé, sang năm tui cho đi du hạc.
  2. Nhóm Cần Thơ cần tuyển tình nguyện viên. ĐK hào sảng trung thực, sống vì người khác, có thời gian, không hào hứng 1 phút. Đăng ký để phỏng vấn tham gia tại https://docs.google.com/…/1k92lKUiLK7MF67QfcBXX1Tn…/viewform. Chương trình ở Cần Thơ sẽ xây cầu khỉ cho các xã vùng sâu trong các bưng biền. 
  3. Nhóm con dượng ở Tokyo Nhật Bản cũng lên kế hoạch kinh doanh vào cuối tuần để hỗ trợ 1 xã miền núi hoặc dân cư 1 hòn đảo nào đó của nước mình, dự kiến bán cà phê take away hoặc chiên chả giò ép tụi Nhật ăn sáng. Liên hệ admin ở Nhật vào email shiota.dung@gmail.com.
  4. Nhóm Ưa thích nấu nướng ở Tp HCM đã thành lập nhóm Ăn Vặt cùng TnBS (nghe bắt ớn, tui già rồi có ham ăn vặt đâu). Toàn bộ tiền lời các bạn sẽ nắm giữ, sau này nhóm nào cần sẽ giúp, ví dụ nhóm Mường Ảng Tây Bắc cần 300 cái áo ấm mà mới mần được có 200 cái, thì nhóm Ăn Vặt này sẽ nhịn ăn nhịn mặc gửi tiền vô cho Mường Ảng mua đủ 100 cái nữa. Nhóm đã thành công trong việc làm giá đậu nành ăn cho trẻ đẹp, làm bánh mứt các loại…trên nông sản Việt Nam. https://m.facebook.com/anvatcungtnbs các bạn bấm like Page và inbox để đặt hàng. Trưa xế chiều gì muốn ăn món gì thì nói các bạn nấu cho, các bạn sẽ mang đến tận văn phòng của các bạn ở nội thành tp HCM.
Một đám các con dượng say mê lao động quá trời, nhìn thiệt dễ thương.