Dec 10, 2014

Thông báo số: Giải thưởng hành bổng tháng 11/2014

Cơ sở sản xuất Giấm từ quả vải của cô giáo đến từ Lục Ngạn, Bắc Giang đã đoạt giải Quỹ Hành Bổng TnBS tháng 11/2014. Cô đã giúp giải quyết 1 phần đầu ra cho nông sản quê hương cô.

Như vậy, bạn Trang với nhà máy nước ép Thanh Long ở Phan Thiết đã đoạt giải Hành Bổng tháng 10. Và cô Ngân với cơ sở sản xuất giấm vải ở Bắc Giang đã đoạt giải Hành Bổng tháng 11. 

Hiện tại, nhóm Gánh Rau ra chợ Tây của TnBS đang làm các thủ tục để giúp 2 chị đạt các giấy chứng nhận quốc tế để có thể xuất khẩu sản phẩm, cũng như viết dự án để 2 chị có thể tiếp cận nguồn vốn hỗ trợ phát triển nông thôn của các tổ chức quốc tế (email export.tnbs@gmail.com). Nhóm tình nguyện đang tích cực bán các SP của 2 chị ở thị trường nội địa (các fanpage của các nhóm tình nguyện đều có). Mong các bạn trẻ khác trên toàn quốc tiếp tục tinh thần hăng hái thi đua chế biến nông sản, vì một nền nông nghiệp mạnh, gầy dựng cơ sở sản xuất, nhà máy chế biến rồi làm chủ nhà máy cho vui... 

Mời các bạn đọc lại bài viết này nhé.

Dặn dò TNV

Tình nguyện viên: Dượng, có người họ nói họ tặng cho tụi con quần áo. Có người xin số TK tụi con để gửi tiền. Tụi con có nên nhận?

Tony: Quần áo mới thì có thể nhận, tùy theo có thuận tiện hay không. Nếu họ ví dụ ở Cà Mau, gửi có 1 cái áo ấm, mà kêu mình tới lấy, thì thôi con à, nói cám ơn. Đâu có TNV nào ở Cà Mau đâu, từ Cần Thơ là điểm gần nhất đi xuống đó lấy 1 cái áo về, thời gian sẽ không hợp lý. Chưa kể gửi bưu điện ra, giá cước còn cao hơn mua cái áo ở Hà Nội.

Còn quần áo cũ thì chỉ cho họ chỗ khác, có nhiều chương trình nhận lắm, search trên mạng. Còn tiền thì tuyệt đối không nhận, nhưng có thể đề nghị họ như vầy, nếu họ chuyển vào TK của mình, mình sẽ coi như tiền trả trước để mua nông sản. Nông sản bán của mình cập nhật trên page, họ sẽ chỉ định mình giao đến địa chỉ nào đó, coi như là họ tặng cho chỗ đó. Ví dụ: lần trước có 1 người gửi về nhóm Tp HCM 500 USD, nhóm đã giao cà chua, hồng, nấm rơm nấm mèo…đến các cơ sở từ thiện như bếp ăn bệnh viện, trại trẻ mồ côi, chùa nuôi người bị bệnh xã hội…Nhớ lấy lại biên nhận và scan, gửi cho họ coi để họ yên tâm, dù người ta nói thôi thôi nhưng NGHĨA VỤ mình là PHẢI GỬI biên nhận và cập nhật số tiền còn giữ. 1 đồng của người ta là cũng của người ta. Phải rõ ràng nhé.

Cách đây 3 hôm, dượng nhận 2 triệu đồng của một ông bạn nhậu (nói đọc bài Mùi Kiệu của dượng trong sách cái ngồi khóc, nhớ hồi xưa đi thi ĐH), xong cái rút ra 2 triệu, nói mua sách gửi về Khánh Hòa đi, dù ổng là dân An Giang, ổng nói ổng yêu các thầy cô giáo ở Khánh Hòa vì ở đó đã đào tạo ra dượng. Nghe mà mắc cười muốn chết. Cái dượng mới nói anh H nhân viên kế toán lên tiki mua số lượng sách cho đúng 2 triệu trên, chuyển ra Nha Trang, nhờ 1 cô giáo ở đó nhận giúp rồi gửi cho các giáo viên trên vùng núi Khánh Sơn Khánh Vĩnh. 

Nói chung là tiền cứ gửi thì mình cứ nhận, nhưng PHẢI COI LÀ TIỀN MUA HÀNG. Vì nhiệm vụ chính dượng giao các bạn là TẬP KINH DOANH, vì tương lai của chính các bạn. Dượng mong bạn nào sau thời gian tình nguyện đều có thể lập công ty Sản xuất, kinh doanh hiệu quả. Và cố gắng PR cho được cái huyện miền núi xa xôi kia. Hồi giờ đâu ai biết Sốp Cộp, Nậm Pồ, Xín Mần, Mường Ảng, Pác Nặm,…cái mình quảng cáo, có người cũng tò mò lên đó chơi chẳng hạn. Cứ 1 người lên thì phải tiêu tiền ở đó, ăn ngủ ở đó, người dân ở đó sẽ có thêm chút thu nhập. Chưa kể họ chụp hình check-in, bạn bè kéo nhau lên đó chơi, làm ăn, yêu đương,..và khoảng cách kinh tế văn hóa với miền xuôi ngày càng ngắn lại.

Vậy nghen mấy đứa. Dượng



Cali de Tony

Cali đây có nghĩa là cá linh, chứ hẻm phải bang bên Mỹ. Ở miền Tây Nam Bộ, nếu ai hỏi món gì ngon nhất, Tony sẽ trả lời đó là món cali. Cá linh gắn với truyền thuyết ngày xưa giúp vua Gia Long chạy trốn khỏi sự truy đuổi của nghĩa quân Tây Sơn, nên có câu hò “nước không chân sao kêu nước đứng? Cá không thờ sao gọi cá linh?”

Cá linh giống cá hồi ở đặc điểm mỗi lần đau đẻ là tìm về thượng nguồn, đó là biển Hồ của Cambuchia. Đẻ xong, cá con sẽ trôi theo dòng Tonle Sap vào Việt Nam qua 2 ngã Hậu Giang/Tiền Giang. Đến biên giới VN, cá linh bằng ngón tay út, ngày xưa nhiều vô kể, quấn thành khối lớn, dân khẩn hoang rảnh rảnh ra vớt vô ăn. Cá linh thơm, béo, ngọt đặc trưng mà không có loại cá nào so sánh bằng, lại hoàn toàn không có mùi tanh. Khi xúc về, rửa sạch, có thể đổ bánh xèo, hay nhúng lẩu, hay kho lạt ăn với bông điên điển là sự kết hợp không thể có món gì ngon hơn. 

Sau khi cá vào sâu nội địa thì cá bắt đầu lớn. Nên ở hạ nguồn, chúng ta chỉ bắt được cá linh to bằng ngón tay cái trở lên, người miền Tây dùng để kho mía. Cá làm sạch héng, mía lau chẻ nhỏ rồi xếp dưới nồi, cá xếp trên. Chặt 1 trái dừa xiêm đổ vô sao cho xâm xấp nước, thêm chút nước mắm và tiêu Phú Quốc giã dập hoặc ớt hiểm nguyên trái. Lấy cái dĩa đè lên trên. Sau đó sẽ kho liu riu lửa khoảng 5h thì cá sẽ khô, lúc này xương mềm rục, dọn ra với cơm nóng, trời mưa lạnh lạnh, thì thôi, ăn quên thôi. Tony mỗi lần ăn cơm với cá linh kho, quất 4-5 chén vẫn chưa thấy no. 

Nhưng đến chén thứ 6 thì no.
---------------------------------------------------------------------------
P/S: Sản phẩm này hiện đã có 1 số cty chế biến thủy sản đóng hộp xuất khẩu. Mình mua về, lấy ra chén, bỏ 1 muỗng giấm Kim Ngân vào, 1 muỗng cà phê nước mắm nữa (vì khẩu vị của dân miền Tây hơi ngọt). Sau đó hâm nóng trên bếp hoặc lo vi sóng. Một hộp khoảng 200 gram, để chế biến 1 hộp cá này, mình phải có khoảng 300 gram cá tươi, một trái dừa xiêm, nửa cây mía, nên giá trị nó lớn lắm. Dọn ra ăn kèm với rau sống các loại. Mùa đông rau xà lách tươi ngon mơn mởn nè, quất luôn cả rổ ngồi ăn cho sướng.



Hoa hậu ứng xử ra răng?

Tony mấy nay bị tụi nhỏ dội bom, hỏi dượng ơi với câu hỏi cho cuộc thi hoa hậu vừa tổ chức xong, trả lời như thế nào là đạt. Cả ngày bán phân không yên với tụi nó, nói dượng chỉ tụi con để tụi con thi hạc sinh thanh luỵch. Tony sau khi bán xong, dọn hàng vô nhà rồi, rửa tay rồi quẹt quẹt lau khô trong cái quần bà ba màu nâu, lật đật vô nhà online coi tin tức liền, chứ mấy bữa nay không cập nhật tin tức gì hết. Search “cuộc thi hoa hậu”, thấy câu hỏi là “điều gì làm người con gái Việt Nam không bị lẫn với những cô gái khác trên thế giới?" rồi một câu “đàn ông và phụ nữ, ai sướng hơn”. Đọc mà mồ hôi tuôn thành dòng.

Câu hỏi so sánh là câu hỏi khó nhất và tế nhị nhất trong các câu hỏi. Nếu ở nước ngoài, người ta sẽ hỏi “đức tính nào ở phụ nữ Việt nam mà mình thích nhất” hay “nếu được chọn, bạn muốn làm đàn ông hay phụ nữ, vì sao”, chứ không có so sánh trực tiếp vậy, vì trả lời thế nào cũng chết. Ví dụ câu phụ nữ Việt Nam khác phụ nữ thế giới thế nào, mình nói đẹp, thông minh, dịu dàng, nhân hậu, thủy chung, chịu đựng…thi bị quật lại vậy phụ nữ nước khác hẻm có mấy cái đó hả? Nên nếu Tony thi hoa hậu, đụng câu hỏi đó, cũng chỉ mỉm cười. Nhưng tụi nhỏ hẻm chịu, nó nói mình chỉ cười là bị quánh giá thiếu i-ốt đó dượng, phải trả lời. Nếu bị ép phải trả lời, Tony sẽ nói là “ Điều mà phụ nữ Việt Nam không lẫn được với phụ nữ nước ngoài là nói tiếng Việt lưu loát như tiếng mẹ đẻ”. 

Trong giao tiếp, nếu mình bị hỏi mấy câu so sánh, mình nên cười trừ. Còn ép thì nói đại bâng quơ gì đó cho xong. Ví dụ hỏi phở Hà Nội ngon hay phở Sài Gòn ngon thì mình nói “em thích ăn bún bò Huế”, trả lời trớt quớt vậy cho dượng. Chứ câu hỏi cắc cớ, nó sai từ phương pháp đặt câu hỏi rồi. Hay “đờn ông hay phụ nữ, ai sướng hơn” thì mình mỉm cười thôi, chứ sao biết. Sướng khổ là phạm trù cảm tính mà, ai chả có lúc sướng, có lúc khổ. Khóc…

Nên trong trò chuyện, đừng hỏi các câu hỏi so sánh. Cũng đừng chê trách ban giám khảo nhé, dượng hồi xưa cũng không biết cái vụ này, cứ hỏi vậy suốt. May mà qua Há Vợt nó dạy cho mới biết đó chớ.

Thôi thôi, bán phân bán phân. Kẻo bọn nó lại mắng, bán phân mà lại bon chen chuyện showbiz
(ĐT reng)
“A lô, anh Bảy hả? Lấy cái gì? 10 tấn NPK 16-16-8 hả? Rồi rồi, sáng mai giao cho. Rảnh tối tối chèo ghe qua nhà tui nhậu nghen anh Bảy”.

Khách mới gọi. Thui giờ dượng ra sông tắm, dạo này vô vụ Đông Xuân bán phân thuốc cả ngày…



Dec 8, 2014

Chuyện ở Mumbai

Rất nhiều tình nguyện viên sau 2 tuần bán hàng nông sản Việt gây quỹ “Ánh mắt học trò là áo ấm mùa đông” đã gửi thư về Tony. Có thư viết lúc 2h sáng. Làm công tác xã hội nó vậy đó, các bạn sẽ mất ngủ, sẽ trăn trở một vài đêm, nhưng chính là lúc não hằn lên những nếp nhăn, giúp bạn có được óc già dặn. 

Nhiều bạn nói tụi con sinh ra ở thành phố, lớn lên trong nhung lụa, mọi thứ cha mẹ chu cấp, học hành thì thầy cô chỉ từng bài toán, làm giúp từng bài văn…nên khi lên vùng cao, thấy các em bé hồn nhiên giữa núi rừng, tụi con bật khóc. Về lại thành phố, thấy yêu cha mẹ, yêu mọi người, yêu cuộc đời hơn. Tụi con không còn sừng cồ, không tranh giành từng mét đường với những người tham gia giao thông khác nữa. Hay khi họ mắng chửi mình, thay vì đáp trả lại, tụi con chỉ bỏ đi, vì thấy họ tội nghiệp, họ còn quá sân si với cuộc đời này. Vì họ chưa biết cho đi…

Đúng vậy. Các bạn đã nhìn sự việc ở một góc nhìn khác, rất văn minh, rất nhân văn, rất đẳng cấp. Nên từ thiện cho người khác, thật ra cuối cùng chính là từ thiện cho chính bản thân mình. Hồi đó dượng đi Ấn Độ học một lớp đào tạo doanh nhân, toàn người giàu học, trừ dượng, vì dượng đẹp trai quá, nên được đặc cách. Có một ông thầy ổng dạy như vầy nè. Một tỷ phú khôn ngoan là một tỷ phú giúp bao nhiêu người làm triệu phú. Vì sao, vì trước hết là cho ông ấy. Giả sử ông ấy ở trong 1 cái lâu đài, lâu đài của ông ấy nằm giữa những biệt thự, người ta sẽ bảo vệ ông ấy. Còn nếu lâu đài của ông ấy nằm giữa một khu toàn nhà tranh vách lá, nó mà phát hỏa thì lâu đài của ổng cũng tiêu luôn. Có bữa cả lớp đi thực tập, ông thầy chỉ vào tòa lâu đài mấy triệu đô trong một khu ổ chuột, ổng nói họ dại quá. Phải giàu đều, kéo người ta lên thì cái giàu của mình mới vững chắc. Luật doanh nghiệp Ấn Độ quy định mỗi doanh nghiệp đạt doanh số nào đó sẽ bắt buộc trích ít nhất 2% lợi nhuận cho công tác xã hội (CSR là Corporate Social Responsibility).

Thực tế, ở Ấn Độ, có những ông chủ giàu có và nhân viên cũng xúng xính ngon lành, gắn bó lâu dài, công ty phát triển vượt bậc. Nhưng cũng có những ông chủ giàu sụ, béo tốt, da trắng hồng nhưng người làm thì lương chỉ vài ba đồng, ốm tong ốm teo, miệng mồm méo mó, gửi đơn xin nghỉ việc suốt. Mấy ông chủ này lúc nào cũng than thở “tìm không ra được nhân viên tốt, tụi nó nhảy cóc suốt, cứ mấy tháng lại thay người…”. Thì trách mình chứ sao trách tụi nó. Cứ đào tạo thật tốt, lương 1-2 ngàn đô, giao việc cho tụi nó làm từ sáng đến tối...thử có đứa nào bỏ việc không. Vấn đề là mình sẵn sàng cho nó 1-2000 đô nếu nó làm cho mình 10,000 đô. Nhưng nhiều người miệng mồm nói hay lắm, nhưng đụng đến chuyện này là hẻm chịu, vì không có tính hào sảng. Anh bạn của dượng, có một nhà máy quần áo rất lớn thừa hưởng từ gia đình, khi nghe Tony kể về chuyện cô Lành bán vé số ở Long An đưa xấp vé số trúng 6.6 tỷ cho anh kia, rồi anh kia tặng lại 1 tờ 1 tỷ rưỡi, anh nói "anh không được vậy, nếu cổ đưa anh xấp vé số đó, anh chỉ tặng vài triệu. Vì anh tiếc". Anh tiếc tiền thì người ta tiếc công tiếc sức, sẽ không thể cống hiến 100% năng lực cho công ty anh được.

Nên sự hào sảng là phải có, phải có nếu muốn thành đạt, các bạn trẻ tin lời Tony đi. Mà sự hào sảng chỉ có khi mình phải biết cho đi, biết làm từ thiện, đừng đợi giàu có mới làm. Vì giàu là bao nhiêu? Bao nhiêu mới là giàu? Tony có 2 người bạn mà kính phục nhất, một là bạn N, người Ninh Hòa, bạn cấp 2. Bạn này cứ rảnh là đi hiến máu. Người thứ 2 là bạn P, người Huế, bạn ĐH. Bạn này từ lúc ra trường, lương có 4 triệu nhưng đã trích 10% tức 400 ngàn đồng gửi các em mồ côi, bây giờ lương gấp mấy lần, cổ vẫn trích 10%. Nhưng cũng có những người bạn đi xe hơi, thu nhập một năm vài tỷ đồng, nhưng mỗi lần nói từ thiện là lơ đi. Vì họ không có sự hào sảng.

Dượng chợt nhớ lời ông thầy Ấn Độ dạy. Ai cũng muốn lộc thật nhiều, tiền thật nhiều, cố lấy vào và cố giữ. Cuối cùng lại mất hết. Vì phúc như thân thuyền, lộc là thứ chất lên thuyền. Phúc mỏng mà lộc nhiều, thuyền nhanh đắm. Cho bớt đi nhé, còn ít, cũng hơi tiếc, nhưng mà còn...