Nov 19, 2014

Lời tri ân của TnBS

Dù mai mới là ngày hiến chương nhà giáo, nhưng mai Tony có việc đi thăm ruộng, nên có thể không online, chỉ có admin ở nhà share bài lên, nên hôm nay thông qua page TnBS, Tony muốn gửi đến tất cả các thầy cô của mình lời biết ơn chân thành. Và kính gửi đến những người làm nghề giáo một lời chúc sức khỏe, bình an. 

Để đến ngày hôm nay, chúng mình đều có rất nhiều người thầy. Có những người thầy chỉ dạy 1 tiết, một ngày, 1 tuần, 1 năm…, có những người thầy trên lớp và cũng có những người thầy ngoài đời. Chúng ta mãi mãi biết ơn họ, trong sâu thẳm lòng mình chứ không phải đến ngày 20/11 mới biết ơn. 20/11 chỉ là 1 cái mốc để chúng ta tri ân. Con người vốn dĩ quá nhiều quan hệ, 365 ngày, chúng ta có thể có 365 ngày đáng nhớ khác nhau, sinh nhật của mình, của gia đình người thân, ngày tết, giỗ chạp, kỷ niệm cái này cái kia…

Có bạn nói chúng ta quá nhiều thầy dạy dỗ, nên chẳng biết thăm ai bỏ ai. Tony nghĩ là các bạn nên có 1 người thầy nào đó, ít nhất trong cuộc đời phải có một ông thầy. Đời thật bất hạnh khi bạn không có người thầy nào để nhớ về.

Mỗi bước chân bạn bước ra đời, đều thấp thoáng sau lưng hình bóng 1 ông thầy, dù thầy dạy chữ hay dạy nghề, dạy việc. Tình cảm này thiêng liêng lắm. 

Tony cũng xin cám ơn các anh chị trong tổ tư vấn đã nhận lời dạy nhóm Gánh Rau ra chợ Tây, đã chỉ cho các bạn trẻ để biết cách marketing nông sản Việt ra thế giới bên ngoài. Có anh chị ở tỉnh thành khác đã tự bỏ vé máy bay/chi phí đến tp HCM dạy rồi về, hình ảnh ấy thật là cảm động. Các anh chị đã là thầy của các bạn trẻ, của Tony.

TnBS



Áo ấm mùa đông: Huyện Tây Giang

Tây Giang là một huyện miền núi nghèo của tỉnh Quảng Nam, nằm trên đại ngàn Trường Sơn, giáp Lào. Hiện các bạn trẻ của Tp Đà Nẵng có chương trình áo ấm mùa đông cho các em học sinh ở các xã xa xôi nhất của huyện này. Các bạn đang liên hệ với phòng giáo dục huyện để xin danh sách các học sinh ở một trường tiểu học nào đó, để chuẩn bị áo ấm gửi lên cho các em.

Các bạn trẻ muốn làm từ thiện, Tony có cách làm này muốn chia sẻ. Đó là việc các bạn nên bỏ sức lao động ra để gây quỹ. Cuối tuần và các dịp lễ tết, các bạn có thể kinh doanh các Sp khởi nghiệp của CLB con dượng, hiện đã sx và bí đầu ra. Mình đem bán để gây quỹ là cách tốt nhất chứ xin tiền quyên góp, ủng hộ thì phải có uy tín lớn, mà xin thì lúc nào cũng khó hơn là tự làm. Vì xin thì phụ thuộc người khác, còn làm thì phụ thuộc chủ yếu năng lực và ý chí của mình. Mình giỏi thì tiền nhiều. Mình dở thì tiền ít. Nhiều giúp được nhiều. Ít giúp được ít.

Tony còn yêu cầu các bạn mang nông sản huyện Tây Giang về Đà Nẵng bán. Những đặc sản Tây Giang như mật ong, măng tre, ớt đại bàng (do đại bàng ỉa mà tự nhiên lớn lên thành cây ớt, thơm ngon vô cùng), rau bẹm, cá suối, gà đồi, mít non, …Vì đây sẽ là cách tốt nhất để các bạn từ thiện, vì không thể cho cá mãi. Năm nay các bạn cho áo, năm sau áo sẽ rách, các bạn lại lên cho, mệt lắm. Các bạn cứ tìm đầu ra cho bà con nông dân huyện ấy, thì bố mẹ của các em nhỏ sẽ nuôi thêm gà, trồng thêm cây…năm sau họ sẽ tự mình kiếm tiền mua áo ấm cho các em. Mình đi lo cho huyện khác nữa. 

Bà con Đà Nẵng ủng hộ các bạn trẻ nhé. Hôm nay nhiều bạn xin phép nghỉ học/nghỉ làm 1 buổi để bán hàng cho 20/11, toàn bộ tiền sẽ mua áo ấm cho trẻ em huyện Tây Giang. Các bạn xem hình để biết địa điểm bán và số ĐT liên hệ.

Dù đường sá đi lại cách trở, nhưng trong lòng người dân miền xuôi, Tây Giang đã không còn xa…



Nov 18, 2014

Thông báo số... Tuyển dụng Gánh rau ra chợ Tây

Team Gánh Rau ra chợ Thế Giới ở Hà Nội cần tuyển thêm 1 thành viên nữa (hiện chỉ có 4 thành viên nhưng quá nhiều việc cần làm).

ĐK: Tốt nghiệp ĐH các nước nói tiếng Anh, hoặc nếu học trong nước thì điểm IELTS đạt 7.5 trở lên (TOEFL iBT 100). Nhiệt tình, rảnh vào cuối tuần (thứ 7-CN) và có thể online vào ban đêm. Có tinh thần “thổi tù và” cao, nghĩ cho người khác, không ích kỷ cá nhân, tính tình phóng khoáng hào sảng, trung thực, chính trực. Ngoại hình cao ráo sáng sủa, có thể dục thể thao để làm việc nhanh nhẹn. Nụ cười lúc nào cũng phải thường trực trên môi, tính tình lúc nào cũng vui vẻ nhã nhặn.

Nhiệm vụ: xúc tiến thương mại, giúp các doanh nghiệp mới khởi nghiệp về chế biến nông sản của VN xuất khẩu đi các nước. Làm việc hoàn toàn tự nguyện, tự bỏ chi phí để làm các việc này, không có lợi lộc cá nhân gì cả. 

Các bạn đạt yêu cầu trên gửi email kèm C/V và chứng chỉ ngoại ngữ về export.tnbs@gmail.com để chúng tôi phỏng vấn bạn. 

Cám ơn đã đọc tin.

Một lá thư từ nước Úc

"Gửi dượng Tony

Con là P, nhóm Marketing nông sản quốc tế mà dượng đặt tên là nhóm "Gánh rau ra chợ Thế giới". Hôm nay nhận được đề bài của dượng nêu ý kiến về câu “Văn minh nào có khó gì. Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên”, con xin được gửi bài viết ngắn gọn của mình như sau:

18 tuổi là cái tuổi đẹp nhất của đời người – giàu sức trẻ, hoài bão và ước mơ. Ở các nước Âu Mĩ, 18 là cái tuổi phải xa gia đình, sống cuộc sống tự lập, tự trang trải cuộc sống. Con cũng thế, năm con 18, con một thân một mình đến nước Úc này, bắt đầu một một cuộc sống mới. 

Bây giờ ngồi nghĩ lại. Con đã nhận từ Việt Nam một quê hương, một tiếng nói.

Con đã nhận từ ba mẹ một hình hài, một cái tên và cả một sự hi sinh to lớn. 

Con đã nhận từ Ngoại con một tình thương vô bờ bến, một sự chăm sóc rất đỗi dịu dàng những năm con còn nhỏ.

Con đã nhận từ em gái, một sự nhường nhịn, một sự thương yêu của tình máu mủ ruột rà.

Con đã nhận từ thầy cô là chữ nghĩa. Con đã nhận từ bạn bè những phút giây thân ái vui vẻ bên nhau.

Con đã nhận và nhận nhiều lắm, mà có khi con không nhớ.

Vậy con đã cho những gì? 

Con thật sự chưa cho những gì cả. Đã vậy con còn mong muốn nhiều hơn. 

Cảm ơn dượng về đề văn đã giúp con nhận ra được quá trình ích kỷ hóa của mình diễn ra như thế nào. Năm nay con 22 tuổi, cũng còn trẻ, đầy hoài bão và ước mơ. Song, vẫn như cậu bé chỉ biết vô tự nhận mà không màng suy nghĩ gì. 

Giờ đã là lúc con nhìn lại mình. Con nghĩ mình quá bé nhỏ để có thể chia sẻ nỗi khó khăn của cả đất nước, nhưng con có thể chia sẻ những khó khăn của những người sống quanh mình. Từng bước, từng bước, con sẽ văn minh. 

Con, P"



Nov 17, 2014

Một lá thư Phoenix

Con tên là C, hiện đang là học viên phi công dân sự đang huấn luyện ở Phoenix, Arizona, US. Con xin cám ơn Dựơng đã dạy cho thế hệ trẻ tụi con những bài học thực tế về cuộc sống, tư duy, tầm nhìn và cả trách nhiệm về tương lai đất nước nữa ah. Con đã học hỏi, sửa đổi, phấn đấu để không nhỏ nhặt tiểu nông nữa. 

Kính thưa Dượng, con đã đọc bài: "Tôi ôm con sáo bé bỏng cuả tôi...." và lần nào cũng khóc. Hình ảnh của cha và con và những ước mơ nhìn những chiếc máy bay trên bầu trời đêm ở cái miền quê nghèo ấy thật sự chạm vào tận đáy trái tim con. Ba con cũng là 1 kỹ sư hoá học và từng mở xưởng làm đất đèn, acetylene, nhưng với tai nạn khi sản xuất ở 1 xưởng gần đó làm cả xưởng của ba con phá sản, từ đó ba con rất buồn. Sau này ba con chỉ đi làm cho bạn bè của ba và cộng với số tiền lương giáo viên dạy cấp 1 của mẹ con dành dụm, chỉ đủ nuôi cho anh em con ăn học nên người. Con cũng đã bắt đầu đi làm thêm ngay sau khi con vừa tốt nghiệp lớp 12, đồng lương đầu tiên con kiếm đựơc là 1 triệu đồng.

Con vẫn còn nhớ khi con đắn đo chia sẻ với mẹ con dự định tạm hoãn việc học để đi thi tuyển phi công, đậu và đi huấn luyện ở Nha Trang. Theo dự tính của con thì đi học bay về con vẫn tiếp tục vừa bay và vừa học. Nhưng vì chính sách thay đổi và chờ chủ trương mới, đến khi con đi học bên đây đã mất gần 3 năm rồi, dự kiến năm sau là tốt nghiệp. Hiện tại con đang cần một khoản tiền để tiếp tục việc học, nhưng đặc trưng của nghề phi công không cho phép con ra ngoài làm thêm. Ba mẹ con kêu bán nhà nhưng người ta trả giá rẻ quá dượng ơi, vì mặc dù năm trong chung cư cũ nhưng nhà con làm nội thất khá nhiều tiền nên trông rất mới. Con biết việc mình đã 18 tuổi mà vẫn còn xin tiền cha mẹ là sai, nhưng đặc thù nghề phi công khiến con không biết có giải pháp nào khác. Nên lòng con, tự hứa thôi mình vay ba mẹ căn nhà, ăn học xong trở về đi làm rồi kiếm tiền trả lại. Con viết thư này nhờ dượng đăng giùm xem ai ở tp HCM cần nhà thì báo con biết. 

Dượng ơi, con xin phép được hứa, bằng danh dự của một phi công trong tương lai, con chắc chắn mình sẽ có công ăn việc làm ổn định và giúp ích cho những người khó khăn xung quanh con. Con sẽ giúp các bạn trẻ đi sau con có hoàn cảnh giống con muốn học hành… vì cũng như tuổi thơ của dượng, con đã ở trong hoàn cảnh khó khăn rồi nên con rất hiểu và sẽ đóng góp lại cho cộng đồng.

Con xin thề lời thề danh dự những gì con viết trên đây là đúng sự thật. Con xin đính kèm trong email của con tất cả giấy tờ liên quan đến việc học của con. Thực sự con rất đắn đo và lo lắng và cuối cùng quyết tâm viết e-mail dài này gửi đến Dượng. Với tất cả niềm hi vọng của con. 

Con chợt nghĩ sau này, vào những đêm sao, khi con đang lái máy bay, dưới mặt đất xanh thẫm kia vẫn có những cậu bé Tony nằm trước sân nhìn lên ngắm chiếc máy bay của con và mơ về những chân trời xa. Con chỉ biết hứa lòng mình, con có thể có may mắn hoàn thành nốt một năm còn lại để giấc mơ bay không xa vời với mình, nhưng cũng có thể không còn cơ hội. Nhưng dù làm gì, con vẫn sẽ mãi là người tử tế, có tâm sáng và biết yêu thương người, biết cho đi, đặc biệt là những đứa trẻ vùng sâu vùng xa. Con sẽ là một người con trai mạnh mẽ giữa cuộc đời, một công dân có ích của đất nước mình, mãi mãi là như vậy.

Trời Phoenix đã tối, phố đã lên đèn, con học hành ở đây nhưng lòng vẫn nhớ dải đất hình chữ S ấy, nơi có ba mẹ con, có đồng bào con đang đợi sức trẻ mình về để đóng góp với quê hương. 

Một con dượng.




P/S: 
- Nhà bạn C: http://m.chotot.vn/ad?id=11792400
- Email bạn C: christiantran89@gmail.com