Nov 6, 2014

Một lá thư Birmingham

“Dượng,

Con qua đây mới thấy thấm và hiểu những bài viết của dượng. Có những chuyện con thấy rất kì lạ nhưng xảy ra hàng ngày ở Anh. Người ra trước khi xuống xe bus thì quay đầu "thank you" ông lái xe (con ban đầu ngạc nhiên vì mình trả tiền để đi mắc gì phải cám ơn). Hoặc mua hàng trong siêu thị khi tính tiền xong mình phải thank you bà thu ngân ?!? Con thấy ai cũng thank-you hết nên con mới bắt chước, lần đầu thấy lạ miệng nhưng rồi quen dần. Con đi ngáo ngơ đụng phải người ta thì người ta ngay lập tức quay lại sorry con dù con mới là người có lỗi. Nhân viên trong trường con học thì ai cũng lịch sự dù con từng hỏi rất nhiều câu hỏi. 

Con mới biết là gần như tất cả hàng hóa mua ở Anh đều có thể trả để lấy tiền lại trong một tháng. Cậu con mua cái lò nướng bị hư, bỏ trong thùng mang đến trả thậm chí người ta không thèm mở thùng ra kiểm tra. Cậu nói muốn đổi lấy cái mới thì siêu thị nói ở đây tụi tao không đổi cái mới, chỉ trả tiền lại cho mày rồi mày tự đi mua cái mới =)). Làm ăn đàng hoàng kinh khủng luôn dượng.

Hôm qua con đi khám bác sĩ, dịch vụ y tế ở Anh là được miễn phí hoàn toàn kể cả cho du học sinh trên 6 tháng (chỉ phải trả tiền thuốc tượng trưng 8 bảng / 1 loại thuốc). Con rất bất ngờ là dù dịch vụ có thể xem như dịch vụ công nhưng nhân viên lịch sự vô cùng, con nghe tiếng Anh chưa rõ thì y tá vẫn vui cười và nói rất chậm rãi để con thấy dễ chịu, bác sĩ cũng rất lịch thiệp, con vừa bước vô phòng là cười và bắt tay như gặp đối Nhưng con cũng ngại vì nhiều lúc người ta nhìn mặt con và nghĩ là sinh viên Trung Quốc. Sinh viên Trung Quốc trường con mang tiếng lắm dượng, phá nát toilet, mang đồ ăn uống vào phòng học dù đã treo biển cấm, ăn xong là xách đít đi bỏ lại bịch ny-lông hay ly cà phê, nói chuyện nơi công cộng như quán cà phê với âm lượng rất to, rồi móc cứt mũi, khạc nhổ, nhai kẹo cao su nhả xuống đất, đi xe bus tranh giành lên trước hoặc xuống trước, chen ngang lúc người ta xếp hàng, góp ý thì họ trơ mặt ra cứ như không phải họ. Giờ con nhìn họ, thấy khó chịu vô cùng. Cứ một toán sinh viên Trung Quốc tới chỗ nào rời đi là chỗ đó như bãi chiến trường vậy. Nên vô nhà hàng, có khách Trung Quốc tới ăn mà kiểu khách đoàn, là Tây nó bỏ đi hết, nó cũng không phàn nàn chỉ trích gì mà nó bỏ đi tìm chỗ khác thôi…

Nhớ dượng nên con viết vài dòng cho vui, chúc dượng luôn khỏe”. 

Thư của bạn Nguyên, du học sinh mới qua 2 tháng


Trong hình là bãi tắm Tam Á ở đảo Hải Nam và bãi tắm Đại Mai Sa ở Thâm Quyến - Trung Quốc sau 1 ngày lễ hội.



Thói quen tích cực thay đôỉ cuộc đời

"Dượng, con chép lên đây một cái "share" trong friend list của con nè, sau bài học bổng do độc giả trao tặng.

A: Share cho bạn nào quan tâm, cơ hội du học đây
B: Tao đăng ký rồi, đi châu Âu chơi sướng nhỉ. Mơ ước của tao.
A: Ông Tony nói mình có đạo đức là được thôi nhỉ. Mày gửi thư cho ổng chưa, nói gì trong đó
B: Thì tao nói tao văn minh, hào sảng, đạo đức, ổng giới thiệu tao đi sẽ không hối tiếc...
A: Thư mày gửi sao, gửi tao coi để tao bắt chước viết thư cho ổng. Sẵn xin luôn cuốn sách...
B: Ò, chút nữa đi.

Sau khi bài tình nguyện đi vùng núi trao áo ấm, A lại tiếp tục share

A: Dạo nài bị cuồng ông Tony òy.
B: Vụ j nữa đó. Tuyển tình nguyện lên vùng núi cao mà tự túc mọi chi phí, có thằng điên nó đi
A: Tao cũng nghĩ vậy, ông này nhiều lúc lý tưởng hoá mọi thứ. Có ai đi làm việc không công bao giờ, lại còn tình thương với từ thiện. Trẻ em vùng cao nó lạnh thì kệ nó chứ. Ông này làm chuyện bao đồng, dư thời gian lắm. Nói chung tao thấy là người ngu mày ạ. Thêm cái vụ nhờ hãng hàng không trợ giá vận chuyển nông sản ra Hà Nội, càng ngày ổng càng ảo tưởng...
B: Chắc ổng nói cho vui thôi chứ như vụ cà chua, tao không tin ai đứng bán mà không công. Nhiều lúc ổng chia tiền mà không nói mình, hay mình đăng ký thử không, coi thế nào. Cũng tò mò mặt mũi ổng quá. 
A: Hôm bữa bà cô tao đi mua hồng, cũng chỉ đến để coi mặt ổng mà không có, nên bà cô tao mua có 2kg, vì đến hổng lẽ đi tay không về. Chứ ủng hộ nông dân gì mày, chuyện mình mình lo không hết. 
B: Ừa, đúng là bọn người này rảnh thiệt. Coi cái thư xin học bổng đi, tao mới email cho mày đấy. Tao bịa tao còn giỏi hơn thằng Quân. Biết đâu ông duyệt cho tao với mày đi đợt này nhỉ.
A: he he"



Thông báo số... Bán hàng nông sản

Giờ team tình nguyện có ở các tp lớn rồi, nên bà con cô bác mình, ai bị ứ đầu ra nông sản, kiểu như cà chua Đà Lạt đợt rồi, có thể liên hệ để chúng tôi hỗ trợ bán hàng. Lưu ý là nông sản dội chợ hoặc bí đầu ra thôi nhé, nông sản đang bán được thì bà con cứ tiếp tục với thương lái quen của mình đi nhé.

Nông sản bị dội chợ, liên hệ về tinhnguyen.tnbs@gmail.com. Ghi rõ địa chỉ vườn, số đt, sổ đỏ vườn canh tác, các giấy chứng nhận nếu có, xác nhận của địa phương nếu có càng tốt...

Cám ơn. 
Team Tình Nguyện

- Tin vui cho các bạn là 1 hãng hàng không đã ưu đãi giá vận chuyển cho chuyến bay từ Đà Lạt đi Hà Nội vào thứ 7 cho nông sản của CLB con dượng.
- Ở tp hcm vẫn 59 Trần Quang Khải nhé. Hà Nội, Đà Nẵng sẽ báo sau.
- Tên hãng sẽ báo sau, vì khi làm thử 1 đợt hàng trơn tru đã, rồi sẽ nói để các bạn biết mà ủng hộ.
- Team chưa tuyển thành viên mới nhé, các bạn khỏi gửi thư đến nhé
- 20 bạn tình nguyện ở Đà Nẵng đã ra quân chủ nhật vừa rồi và bán nông sản hơn cả mong đợi, chỉ có vài ba tiếng sạch veo, bằng Sài Gòn bán 1 ngày và Hà Nội bán 2 ngày…Nhiều bà con đến mua xong về email cho Tony là "Chị định mua có 2kg thôi, nhưng tới nơi thấy tụi nó mặt mũi sáng đẹp quá, dạ thưa ngọt lịm, biết dắt xe vô lề, biết gập đầu cám ơn cô vì đã dùng nông sản Việt, nên chị cảm động quá mua luôn 5kg".

Hiện tại, nhóm cần tìm nguồn cung cấp nông sản rau củ quả của bà con miền Trung gần Đà Nẵng. Bà con nào khó khăn đầu ra, email cho trưởng nhóm thuytienchung@gmail.com và để lại số ĐT liên hệ. Nhóm sẽ liên hệ và bán giùm cho bà con vào chủ nhật này. 

Cám ơn bà con đã đọc tin

Nov 5, 2014

Rượu mừng và rượu phạt

Sau khi post thông tin về nhóm Gánh Rau sau khi học xong đã bỏ về và để lại “chiến trường” để Tony bị người ta mắng vốn, các bạn đã rất hối hận. Nhiều bạn trẻ cứ có thói quen đến nơi nào đó sử dụng xong, để lại chai nước suối, rác, khăn giấy... Hiện tượng này diễn ra ở các quán cà phê như Coffee Bean hay Starbucks, hay Mc Donald, và nhân viên các quán này từng phàn nàn với Tony là nhiều người ăn xong đứng lên, dù thùng rác bên cạnh cái chỗ lúc này họ vừa lấy tương ớt. Nhiều ông cha bà mẹ vô tư không dạy con phải dọn cái này trước khi về. Ở nhiều gia đình, cha cái ipad, mẹ cái Iphone, con cái laptop, vô tư nằm trên sa-lon và ăn quýt ăn nho ném xuống sàn, người giúp việc có nhiệm vụ phải dọn dẹp, vì trả tiền là phải làm. Nhiều bạn sinh viên ĐH vô tư bỏ hết những gì họ mang theo vào hộc bàn, và đó là nhiệm vụ của các lao công, vì họ đã trả tiền học phí. Với thái độ đó, thì có 100 bằng ĐH cũng không làm được gì. 

Tony đã phạt các bạn bằng cách ngưng đào tạo, vì đơn giản người ta không cho mượn chỗ nữa. Sau khi post lên trong 24h, đã có 11/15 bạn xin lỗi, 4 bạn không post lên xin lỗi ví lý do “từ từ cũng được”. Tony đã loại 4 bạn này vì xin lỗi cần phải thực hiện ngay lập tức, vì có những việc không bao giờ có cơ hội để nói 1 lời xin lỗi. Nên các bạn trẻ nên lấy làm bài học nhé, sai phải nhận ngay và xin lỗi ngay. Có câu là making any mistake was Ok. But never repeat the same mistake again. Chữ AGAIN ở đây là không thừa. Lỗi lầm thì có thể chấp nhận, nhưng không chấp nhận nếu bạn lập lại lỗi lầm đó. Vì nếu lập lại, hoặc là bạn bất cẩn, hoặc là cố ý. Lần thứ 3 thì nên tuyệt giao với người đó, nên mới có chữ again trên đây. 

Việc đào tạo sẽ được tiếp tục, nhưng bây giờ các bạn sẽ phải tự bỏ tiền ra thuê hội trường và các chi phí khác (Tony đã bao cấp cái này, kể cả mượn cho hội trường, mời giáo viên và cho quỹ để mua nước uống bánh kẹo đồ dùng học tập, dắt các bạn đi uống cà phê hạng sang để coi cách người ta marketing). Nhưng Tony đã sai, cái gì miễn phí đều bị đánh giá thấp, nên các bạn sẽ phải tự bỏ tiền ra, các bạn sẽ trân quý hơn. 

Việc đào tạo với các chuyên gia vẫn được tiếp tục. Riêng phần Tony thì sẽ đào tạo các bạn đạo đức và cách cư xử, chứ không đào tạo chuyên môn. Mọi chuyên môn kiến thức cao vời cách mấy, mà cư xử kém văn minh, đều không làm việc được. IQ chỉ là cánh cửa mở cho mình bước vô, EQ và attitude mới quyết định. Sẽ còn nhiều bài học khác để sàng lọc các bạn. Mọi bạn đã bị loại đều có cơ hội tham dự các đợt đào tạo sau.

Cũng có bạn trách Tony việc này sao lại post lên, hãy để kiểu “trong nhà bảo nhau”. Đây là một tư tưởng cổ kính của nhóm người sĩ diện cao. Tony post cái này lên TnBS cũng để bạn trẻ khác rút kinh nghiệm. Hôm nay sĩ diện, kiểu “đóng cửa dạy bảo nhau”, ngay mai ra đời người ta cười cho thì cả nhà đều xấu. Sĩ diện là nguồn gốc của nói dối và kìm hãm sự phát triển. Làm việc với Tony, mọi cái chưa được đều được đem mổ xẻ trên bàn cho người khác xem và cùng nhau sửa, chứ không có chuyện đóng cửa phòng thì thầm trong đó. Rồi hôm sau người khác lại tiếp tục mắc sai lầm, rồi lại đóng cửa phòng thì thầm...Chi cho mệt vậy. Giá trị của mình đâu có giảm khi mình sai. Sai là bình thường, còn sĩ diện mà giấu sai mới giảm giá trị. 

Nhóm sẽ phải bỏ tiền ra để được đào tạo. Rượu mừng mình không uống, thì phải uống rượu phạt. Đời là như vậy.



May mà có em....

Rồi Tony lại đi Hà Giang một lần nữa. Không hiểu sao trong giấc mơ, thỉnh thoảng vẫn thấy bát ngát đồi núi của miền đất này. Đứng trước sự bao la của thiên nhiên, một bên là những đỉnh núi vời vợi và một bên là vực sâu thăm thẳm, Tony lòng mình thấy thanh thản vô cùng. Và nhớ lắm những con đèo với các cua tay áo, thử thách cảm giác mạnh của những ai dám phiêu lưu. Và mùa lúa chín, vàng rực những ngọn đồi. Dòng sông Nho Quế uốn quanh, đẹp như tranh vẽ. 

Đợt trước đi khu phía đông, gồm cao nguyên Đồng Văn, Mèo Vạc, Yên Minh, Quản Bạ, đợt này Tony đi phía tây, giáp với Lào Cai, gồm Hoàng Su Phì, Xín Mần. Tặng quần áo ấm và bánh kẹo, lì xì năm mới cho các em người dân tộc, coi như việc thiện nguyện đầu năm. Hà Giang, với mình, là vùng đất đẹp nhất và có nhiều cảm xúc nhất ở Việt Nam. Cứ mỗi lần nhớ về Hà Giang, muốn viết về vùng đất ấy, thì ngôn ngữ lại trở nên bất lực. Chỉ biết nói rằng, hãy một lần trong đời, bạn đi Hà Giang đi, bạn sẽ thấy không hối tiếc bao giờ. 

Và các phiên chợ vùng cao, người dân tộc với mớ rau rừng trên tay, xuống chợ bán được 2000 đồng và tạt qua húp bát thắng cố và 1 ly rượu ngô, thế là xong 1 buổi chợ. Chưa bao giờ, cuộc sống và quan niệm hạnh phúc đơn giản như thế. Và hàng ngàn hàng vạn con người như thế, bình yên ngàn đời dưới những gốc thông, những nương ngô, những ruộng bậc thang xanh mướt.

Vừa về tới xuôi, xe vừa ngừng, gần 20 bác xe ôm lẫn taxi lao đến tranh giành khách, cãi vả om tỏi, gầm gừ nhìn nhau, mà cách đấy có mấy phút còn ngồi uống trà anh anh chú chú. Mới thấy dưới xuôi, sự thực dụng, vô cảm và chụp giựt đã trở thành văn hóa mất rồi. Tony nhớ đến em, cô gái miền cao thanh khiết, váy áo sặc sỡ thong dong, dắt chó hay cặp nách lợn xuống chợ huyện, gương mặt thánh thiện trong veo. Trong đầu bất chợt nghĩ đến câu hát trong bài “Còn Chút Gì Để Nhớ” của Phạm Duy "may mà có em, đời còn dễ thương".