Nov 5, 2014

Ánh mắt học trò...

"Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông, giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học
Cổ Ngư xưa, lặng lẽ dấu chân buồn"...

Đó là những câu thơ nguyên tác nhưng ít người biết của bài hát "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa". Có một chi tiết trong bài thơ trên khiến Tony day dứt mãi, chính là hình ảnh "giật mình bật khóc" trong cái rét đầu đông. Từng sống ở Hàn Quốc hay Boston với cái lạnh âm cả chục độ, nhưng thật sự cái rét phương Bắc nước Việt mới là thử thách. Và lúc sống ở Hà Nội, thời đó nhà Tony chưa có máy điều hoà, có những đêm mùa đông giật mình và không sao ngủ lại được, vì cái rét cắt da ấy. 

Nhưng cái rét ở Hà Nội thì chẳng là gì nếu so với cái rét ở các vùng núi phía Bắc. Những cơn gió mang cái lạnh thấu xương đến những ngôi nhà cheo leo trên núi. Và Tony tận mắt chứng kiến những buổi sáng ở những ngôi trường cấp một nơi bản xa, những thầy giáo, cô giáo đứng giảng bài, mặt tím tái vì lạnh. Dưới kia, hàng chục học sinh nhỏ xíu, đi chân đất, áo không đủ ấm, da mặt cháy đỏ, tay run rẩy cầm bút. Duy chỉ có ánh mắt ham học vẫn bừng sáng cả núi rừng. Và Tony hiểu, để giữ chân những người thầy, người cô vĩ đại này ở lại với các thôn bản xa xôi này, chính là những ánh mắt học trò tha thiết ấy. 

Tony nhớ hồi cấp 2, lúc còn học ở trường Lương Thế Vinh, trong một đêm văn nghệ, cô Phương dạy tiếng Anh hát bài gì không rõ tựa, chỉ nhớ câu " ánh mắt học trò, là áo ấm mùa đông". Trời thì lạnh, ánh lửa trại bập bùng, giọng cô tha thiết. Tony lúc đó học lớp 6, 7 gì đó, nhỏ thó ngồi nhìn lên sân khấu, và nghĩ đến những thôn bản xa xôi, đến những người bạn đồng lứa với mình. 

Và một mùa đông lại về. Những thầy cô nơi biên cương vẫn chống chọi với cái rét bằng ánh mắt học trò. Những đứa trẻ nơi rẻo cao lại nửa đêm "giật mình bật khóc"...

Đều là người Việt mình...
-----------------------------------
P/S: Chương trình "ánh mắt học trò là áo ấm mùa đông" sẽ do CLB con dượng tại Hà Nội thực hiện vào cuối tháng 11 này. Chương trình tuyển tình nguyện viên ở Hà Nội, các tỉnh Lào Cai, Sơn La, Lai Châu, Cao Bằng, Lạng Sơn, Hà Giang...cùng phối hợp thực hiện. Các bạn sẽ tự túc mọi chi phí đi lại, ăn uống, ngủ nghỉ để tặng áo ấm cho các bạn học sinh tiểu học các vùng cao. Bạn nào có thể tham gia vui lòng đăng ký vào link này nhé: 



Nov 4, 2014

Thông báo số... Cơ hội học tập ở Thụy Điển

“Chào Tony, mình định cư ở Thụy Điển. Chồng mình dạy trong một trường ĐH gần nhà còn mình lo mấy cái hostel (nhà nghỉ) của riêng vợ chồng mình. Gần đây, page TnBS là trang mà vợ chồng mình thích đọc và rất quý mến Tony. Hiện có 1 cái hostel còn dư 2 phòng trên tầng áp mái, nếu con dượng nào đó muốn sang học thì mình cho ở đấy. Mình hứa sẽ tài trợ hoàn toàn tiền ăn uống luôn, chỉ có sinh hoạt phí thì các bạn tự làm thêm mà có tiền đi du lịch châu Âu vào các kỳ nghỉ. Chồng mình có thể xin để các bạn vô học trong trường được miễn hoàn toàn học phí, hoặc chỉ lấy tượng trưng 1-2000 Euro cho 1 năm học, mình cho luôn cũng được. Nhưng dượng phải cam kết về đạo đức của 2 con dượng đấy. Ngoài đạo đức, nếp ăn ở, sự sạch sẽ văn minh, sự chân tình là phải có. Vì ở hostel luôn có khách người nước ngoài cũng ở, các bạn cư xử kém văn minh sẽ làm mất mặt mình”.

=> Cứ vài ngày Tony lại nhận 1 cái email như thế này. Nhưng chưa thấy bạn nào đạt chuẩn để gửi đi du học dạng này cả. Vì mình ra ngoài, cầm hộ chiếu trên tay, là hình ảnh của cả dân tộc. Người nước ngoài có biết ai là ai, cứ hay kết luận “tụi Trung Quốc ồn ào quá” hay “tụi Ấn Độ ở dơ quá” trong khi họ gặp chỉ là 1-2 đại diện trong ngôi nhà của họ. Thường người ta cảm tính như vậy, nên các bạn trẻ nếu muốn Tony gửi đi đào tạo, các bạn phải sống khác hơn. Sống văn minh từ những cái nhỏ nhặt nhất. Người đầu tiên mà Tony gửi sẽ là bạn Quân trong “Chuyện thằng Quân”, các bạn có thể đọc lại để biết vì sao như vậy. Bạn nào giống Quân thì có thể gửi thư ứng cử cho Tony nhé. Hiện có các suất đi du học ở Anh, Úc, New Zealand, Hà Lan, Đức, Mỹ, Pháp, Ý, đều do độc giả tài trợ hoàn toàn, và chỉ dành cho con dượng dưới thư bảo lãnh của Tony.

Ngóng chờ

Tony tìm miết mới tuyển được 1 bạn tên T, định cho làm trưởng chi nhánh hãng Phượng Tím ở tỉnh H. Ở tỉnh H, Tony có người quen nên định thuê nhà của hai bác ấy làm văn phòng. Sáng qua, Tony kêu bạn T em rảnh chạy qua coi khảo sát mặt bằng. T nói dạ vâng. Rồi tới 5h chiều, Tony gọi lại hỏi đi chưa em ơi. T nói là 9h tối mới đi, lúc đó mới có đầy đủ 2 bác chủ nhà. Tony bảo đi sớm đi, hôm nay chủ nhà có ở nhà, anh vừa gọi cho họ xong. T bảo vâng em đi ngay. Dặn dò xong, Tony mới điện thoại nói 2 bác chủ nhà chờ nhé, người của tụi cháu chút nữa tới coi.

Sáng nay gọi lại hỏi tình hình thì T bảo là tối qua đi việc riêng về trễ nên quên, anh cho số ĐT chủ nhà em gọi xin lỗi cho, người cho thuê nhà ấy mà. Tony không chấp nhận lối suy nghĩ và cách làm này. Đã hẹn với ai thì phải thực hiện. Không thực hiện thì phải gọi điện lại báo cho người ta. Cái cảm giác chờ đợi ngóng trông nó kinh khủng lắm. Hai bác chủ nhà nói, từ lúc cháu gọi, hai bác đợi đến khuya, 11h đêm mới dám tắt đèn cổng, mà không dám gọi điện lại cho cháu sợ phiền, nghĩ là người của cháu đang trên đường đến.

Nhiều người cứ tự cho mình là hơn trong các quan hệ. Ví dụ với ứng viên đến phỏng vấn xin việc, với người bán hàng, người cho thuê nhà (nhiều bạn quan niệm mình là chiếu trên, người kia là chiếu dưới, mình bỏ tiền ra nên muốn gì cũng được, người ta cần mình mà). Suy nghĩ này không văn minh, các bạn trẻ phải từ bỏ lối suy nghĩ tầm thường này.

Thử hẹn ngày đi thi, đi phỏng vấn xin việc, đi xin visa nước ngoài…các bạn có quên được không. Chắc chắn là không, vì lợi ích của mình, ngu gì quên. Còn hẹn hò với ai mà quên không đi, là mình có ý coi thường việc đó/người đó. Hoặc do mình không biết sắp xếp công việc, không ghi chép vào sổ, không biết làm gì trước làm gì sau, cuối cùng quên cái này quên cái kia. 

Cả 2 đều không thể chấp nhận. Cái đầu là thái độ, với thái độ ấy, không ai ưa nên làm gì cũng thất bại. Cái sau là cách làm, việc lười ghi chép và không có phương pháp như vậy, không thể thành công.

Nên Tony tạm thời không mở chi nhánh ở tỉnh H nữa. Và cũng đã nói T xin việc khác.



Thông báo số... Ý thức

Hôm qua buổi huấn luyện đầu tiên của nhóm Gánh Rau Ra Chợ Tây với các CEO/Marketing Director của các tập đoàn, Tony mới mượn một văn phòng ở quận 1 cho các bạn làm chỗ học. Sáng nay nhận được cái mail như sau:
------------Quote---------------------------------

From: Dany
Sent: Tuesday, November 04, 2014 9:35 AM
To: 'info'
Subject: Re: Quang canh VP sang T3

Dear Tony,

Sáng nay vào VP, cả văn phòng em hốt hoảng vì:

- Điện toilet không tắt. Toilet nước tiểu vàng trên thành bồn, khăn giấy vứt xuống sàn, lông tóc đầy bồn rửa.
- Sử dụng máy tính mọi người không tắt ( điều quan trọng là có email của công việc nên đặc biệt không cho ai bên ngoài sử dụng), không rõ ai đó đã tò mò bật lên và vào truy tìm gì đó.
- Máy điều hòa để 18-19 độ, không tắt khi ra về (2 cái, không kể tiền điện thì nửa đêm cháy nổ, ai chịu trách nhiệm)
- Ly nước, giấy viết, gom tẩy vẫn để đầy bàn, bẩn thỉu vô cùng
- Cây cảnh làm đổ rơi, đất rơi xuống sàn có dọn dẹp nhưng đất cát vẫn còn ướt hết cái thảm. 
- Một số giấy tờ của công ty được ai đó tò mò lấy xuống xem, rồi đặt lại chỗ khác, khiến mọi người sáng nay phải đi tìm.
=> Mọi người không đồng ý cho mượn văn phòng nữa. Chưa hiểu nhóm người nào với mặt bằng văn hóa thế nào ở đây đêm qua. Mong anh thông cảm.
Thanks & Regards.
Ms Dany”

----------------Unquote.
Nhóm Gánh Rau toàn là các bạn tinh hoa nhất của các bạn trẻ với IELTS 7.5, hoặc 8.0, tốt nghiệp các ĐH lớn trong nước và nước ngoài, toàn NUS Singapore, Hongkong, Tokyo, Seoul, Stanford, Oxford, Bách Khoa, Kinh Tế, Ngoại Thương.. Nhiều bạn là giảng viên đại học. Nhiều bạn làm ở cơ quan văn hóa. Nhiều bạn đã đi làm các tập đoàn lớn, lãnh sự quán nước ngoài. Gần 20 người mà không ai có ý thức trước khi ra về phải trả lại nguyên vẹn như trước khi mình đến hay sao. 

Với ý thức này, dượng không đào tạo nữa. Chào các bạn.

Mồm ơi, đừng vỡ…

“Cách đây 1 tháng, em có nhận được cuốn sách Cà Phê cùng Tony, do một anh người cùng quê với em, sau này lên Hà Nội làm việc, có ý tặng cho các bạn trẻ ở địa phương như là một món quà. Em là bạn facebook với anh ý, và khi thấy thông tin đấy, em đăng ký ngay. Em đăng ký không vì nhu cầu đọc sách, nhưng thói quen của bọn trẻ chúng em bây giờ, anh biết rồi đấy, cứ có cái gì ngon ngon mà cho không biếu không là chúng em tranh giành ngay. Em cũng vẽ ra lý do em hoàn cảnh không có điều kiện mua sách, rất ưa thích thú vui tao nhã này nên cuối cùng cũng có cuốn sách trong tay. Em về để ở nhà và quên mất anh ạ. Nói thật là em chưa đọc sách bao giờ kể từ khi tốt nghiệp lớp 12, em chỉ biết mấy bài Vợ Nhặt, Vợ Chồng A Phủ v.v…vì trong chương trình SGK phải học. Đọc sách làm gì, đọc sách văn học càng không, em sợ đọc nhiều bị bệnh ngộ chữ. Vào đại học, em cũng chẳng nhớ mình đã học gì cho đến khi tốt nghiệp (em tốt nghiệp quản trị kinh doanh). Sau đó, vì không xin việc được ở Hà Nội nên em về tỉnh X công tác trong một công ty nhỏ chuyên làm khăn trải bàn xuất khẩu sang Nga. Em phụ trách hành chính nên công việc chẳng có nhiều, phần lớn thời gian của em là chơi game xếp hình trên máy tính. 

Cách đây 3 hôm, sáng em vừa vào công ty, mở Facebook ra thì thấy anh P, người cho sách, nhắn em là gửi tóm tắt cuốn sách cho anh ý, nếu không thì trả lại cho người khác đọc. Nói thật em cáu lắm, cho rồi đòi là thế nào. Máu tự ái trong em nổi dậy, em chạy ngay về nhà và tìm lại cuốn sách ấy để chuyển trả. Đừng tưởng chỉ có 1 cuốn sách mà bắt người ta làm báo cáo thế này thế kia. Em về nhà, thật bất ngờ, em thấy con bé giúp việc nhà em đang đọc cuốn sách ấy say sưa trong nhà bếp. Em giật lấy và lầm bầm bảo để chị đi trả cho người ta. Con bé ấy đưa cho em và nói “chị Q ơi, em nghĩ chị nên đọc qua rồi hẵng trả”. 

Em lên cơ quan, nghe nó nói vậy thì mới mở ra xem. Em xem mục lục và chọn một truyện có tên hấp dẫn nhất ra đọc thử, là bài “Chuyện chửi”, em nghĩ là con bé giúp việc nó đá xéo mình. Em đọc xong, thấy buồn cười quá, ngồi rũ rượi ra rồi đọc tiếp, đọc một mạch cứ như chạm nọc. Em đọc xong cuốn đấy vào lúc 5h chiều, lúc cơ quan em chuẩn bị nghỉ. Ai cũng bảo sao em hôm nay làm việc cần mẫn thế (vì bình thường 4h45 là em lượn, giám đốc là bác em. Hí hí).

Em đọc lại cả cuốn sách ấy lần thứ 2 vào hôm nay. Và tức tốc lên mạng gửi thư này cho anh. Lần thứ 2 em đọc, em ngẫm ra rất nhiều điều. Hóa ra, xưa nay cái em cho là hay, là đúng, là giá trị…lại hoàn toàn khác. Thế giới người ta hay ho, văn minh, đẳng cấp chứ không như thế giới của em. Em thấy mình ích kỷ, tranh giành, tiểu nông, đanh đá, hung ác, nói dối, tự ái, sĩ diện, khôn vặt, lười biếng…mọi thói hư tật xấu đều có cả anh ạ. Em biết rồi, em chỉ có 1 cuộc đời, em sẽ thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn. Xưa nay em chỉ đổ lỗi cho người khác, ra đường đụng xe thì em sẽ nói lỗi tại đứa kia. Em dở là do nền giáo dục và do thầy cô. Em không có tiền là do cha mẹ em không cho em. Đứng trước sự việc gì em cũng đổ lỗi tại lãnh đạo, tại cái này cái kia chứ bản thân mình thì tuyệt nhiên không nhắc đến. Em rất “háo thắng”, tranh luận với ai phải làm cho ra nhẽ là ai sai, ai đúng. Ai sai phải đánh toét mồm, phải lột tung quần áo và em bắt mọi người phải lao vào ném đá sỉ nhục cái đứa sai ấy. Còn ai đúng phải leo lên bàn cho người ta lạy, thế mới sung sướng hả hê…

Em còn muốn viết nhiều, viết nhiều lắm. Nhưng thôi anh đọc mệt rồi, em sẽ đọc cuốn Cà Phê đấy lại lần thứ 3 và sẽ viết mail cho anh nữa. Em yêu anh mất rồi, anh Tèo ơi…”

TnBS: Nín thở đọc trong sợ hãi. Nhưng không dám khóc sợ bị “em đấm vỡ mồm”. Sợ 1 ngày, bỗng dưng cái mồm tan vỡ…